“Đồng hành cùng con”: Chữa lành trái tim người chăm sóc để tiếp thêm hy vọng cho bệnh nhi ung thư máu
Dự án hỗ trợ tâm lý – xã hội “Đồng hành cùng con” dành cho người chăm sóc bệnh nhi ung thư máu tại Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương vừa khép lại sau hành trình nhiều cảm xúc.
Không chỉ là những buổi gặp gỡ, trò chuyện, đó còn là nơi những giọt nước mắt được thấu cảm, những tâm sự cất giấu bấy lâu được giãi bày, những vết xước trong tâm hồn dần được hàn gắn để mỗi người làm cha, làm mẹ thêm vững vàng trên hành trình đồng hành cùng con…

Không khí tại buổi tổng kết dự án. (Ảnh: Hạnh Toàn).
Trong những câu chuyện được sẻ chia, chị Tẩy Thị Liên (Quảng Ninh), người mẹ có con trai đang điều trị ung thư máu tại Viện là một trong những trường hợp để lại nhiều xúc động.
Sau khi tham gia dự án và những buổi đồng hành, chị dần trở nên tích cực và vững vàng hơn.

Chị Tẩy Thị Liên (bìa trái) giãi bày cảm xúc cùng các bậc cha mẹ có con mắc ung thư máu. (Ảnh: Hạnh Toàn).
Chị nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên khi biết tin con mắc ung thư máu, một cú sốc khiến chân tay chị như rụng rời, tâm trí rối bời và hoảng loạn đến tột độ. Khi ấy, chị đang trong hoàn cảnh gia đình đã đổ vỡ, hai vợ chồng ly hôn.
Cuộc điện thoại từ chồng cũ báo tin con mắc bệnh hiểm nghèo như khiến cả thế giới của chị sụp xuống.
Chị không tin, không thể chấp nhận sự thật. Trong vô thức, chị khóc, gọi điện cho người thân hết lần này đến lần khác, chỉ mong đó là một cơn ác mộng. Tay chị vẫn không ngừng tìm kiếm thông tin về căn bệnh, như một phản xạ tuyệt vọng để hiểu điều đang xảy ra với con mình.
Ngày đầu tiên đưa con đến điều trị tại Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương, giữa không gian phòng bệnh, chị thấy nhiều gia đình khác vẫn mỉm cười, lạc quan. Còn chị thì đang vỡ vụn. Chị ôm mặt chạy ra hành lang, ngồi khóc. Những khoảnh khắc như thế lặp lại nhiều lần.
Sau khoảng hai tháng, chị dần ổn định hơn, từng bước học cách chấp nhận sự thật. Từ một người chìm trong hoang mang và tuyệt vọng, trong căn buồng bệnh, chị dần trở thành chỗ dựa mạnh mẽ và lạc quan cho chính con mình.
Điều đặc biệt hơn, trong hành trình ấy, hai vợ chồng chị từng ly hôn cũng ngồi lại với nhau, hàn gắn những khoảng cách cũ, cùng nhau chung tay chăm sóc và đồng hành cùng con điều trị.
Sau những buổi tham gia dự án, được lắng nghe và chia sẻ cùng những người có chung hoàn cảnh, chị Liên gửi lời cảm ơn tới Viện, Phòng Công tác xã hội và các đơn vị đồng hành.

Chị Liên cùng con trai vui vẻ chụp ảnh cùng nhau hưởng ứng Ngày Quốc tế người hiến máu. (Ảnh: NVCC).
Với chị, đó là nơi giúp những cảm xúc bị dồn nén bấy lâu có thể được nói ra một cách nhẹ nhàng, không còn cảnh ban ngày cố gắng mạnh mẽ vì con, đêm về lại âm thầm khóc trong cô đơn.
Từ những sự đồng hành ấy, chị tìm lại được sự vững vàng, bền bỉ và niềm tin để cùng con tiếp tục chặng đường điều trị còn nhiều thử thách phía trước.
“Tôi thấy nguyên hình bóng của mình trong những lời chuyên gia chia sẻ, qua những bài giảng, những phương pháp tâm lý được phổ biến, tôi đã học thêm được cách chăm sóc con, định hướng tâm lý cho con, và đặc biệt tôi cảm nhận được sự an trú trong tâm hồn mình”, chị Liên nói.
Có cùng tâm trạng với chị Liên những ngày đầu tiên khi biết con mang bệnh, chị Nguyễn Thị Nguyệt Ánh (Tuyên Quang) cũng từng trải qua những dằn vặt rất nặng nề.
Ban đầu, khi con mới xuất hiện những dấu hiệu bệnh, chỉ là vài nốt mẩn đỏ như muỗi đốt, chị nghĩ đơn giản con bị dị ứng hoặc bệnh da liễu thông thường.
Chính vì vậy, khi nhận tin con mắc ung thư máu, chị rơi vào trạng thái tự trách bản thân sâu sắc, day dứt vì cho rằng mình đã không để ý con nhiều hơn, không cẩn trọng hơn với sức khỏe của con, dù thực tế chị đã cố gắng hết sức.
Sự dằn vặt ấy kéo dài khiến có lúc chị từng muốn buông xuôi, đưa con về nhà. Nhưng rồi tình thương dành cho con cùng những động lực có được từ các buổi chia sẻ đã giúp chị thay đổi. Từng bước, chị học cách đứng vững hơn trong hành trình đầy thử thách này.

Khoảnh khắc chị Ánh tâm sự bên con trai nhỏ.
Chị tâm sự: “Với tôi, những buổi được cùng trò chuyện, chia sẻ với chuyên gia và những người có chung cảnh ngộ giúp tôi thấy mạnh mẽ hơn trên con đường đang đi. Tôi hiểu ra muốn yêu thương con thì trước hết phải yêu bản thân mình, để từ đó không giận, không hờn, không oán trách và dằn vặt bản thân nữa. Tôi coi đó là một mối nhân duyên dù tốt hay không tốt cũng nên thuận theo để nhẹ lòng hơn, đây là một thay đổi lớn của tôi sau khi dự án khép lại”.
Không chỉ chị Liên hay chị Ánh, dự án cũng trở thành điểm tựa tinh thần đối với chị Huỳnh Thị Mỹ Lợi (Thanh Hóa), một người mẹ vốn đã rất mạnh mẽ nhưng cũng từng có những thời điểm suy sụp trước biến cố con mắc bệnh.
Là giáo viên mầm non, chị từng luôn tự hào về cậu con trai nhỏ khỏe mạnh, rắn rỏi, thường xuyên tham gia các giải chạy điền kinh tại địa phương. Vì thế, khi biết con mắc ung thư máu, cú sốc càng trở nên khó nguôi ngoai.
Điều khiến chị đau lòng nhất không chỉ là căn bệnh của con, mà còn là những câu hỏi ngây thơ nhưng day dứt từ chính con mình. Có lần, khi việc điều trị trở nên mệt mỏi, con trai chị nói: “Mẹ ơi, nếu bệnh con khó chữa thì thôi mẹ cho con về nhà, con không muốn chữa nữa”.
Đó là những lời nói khiến trái tim người mẹ như thắt lại. Chị hiểu rằng, để tiếp thêm hy vọng cho con, bản thân mình không được phép gục ngã.

Chị Huỳnh Thị Mỹ Lợi động viên, khích lệ con cố gắng điều trị.
Qua những buổi đồng hành trong dự án, được lắng nghe, được chia sẻ cùng chuyên gia và những gia đình có chung hoàn cảnh, chị dần học được cách đối diện với cảm xúc, cân bằng tâm lý và trang bị thêm những kỹ năng cần thiết trong quá trình chăm sóc con, đặc biệt là những khi con mệt mỏi, cáu gắt, khi cả mẹ và con đều muốn buông bỏ…
Chị nhận ra rằng, đồng hành cùng con vượt qua bệnh tật không chỉ cần tình yêu thương vô điều kiện của người mẹ, mà còn cần kiến thức, phương pháp và một tinh thần đủ vững vàng để trở thành chỗ dựa cho con.
Chị chia sẻ: “Từ khi con bị bệnh, mình đã luôn cố gắng mạnh mẽ như sống chung với lũ. Được tiếp nhận thêm nhiều thông tin bổ ích từ lớp học, mình như “bơi” khỏe hơn, không còn sợ những cơn “sóng dữ” nữa. Mong rằng những chương trình ý nghĩa như thế này sẽ được tổ chức nhiều hơn, để tất cả những người cha, người mẹ đều có thêm sức mạnh, vững tâm cùng con đi qua chặng đường đầy thử thách”.
Khép lại hành trình của dự án “Đồng hành cùng con”, điều còn đọng lại không chỉ là những kiến thức về chăm sóc sức khỏe tinh thần, mà còn là những trái tim đã được chữa lành.
Từ những người cha, người mẹ từng hoang mang, tuyệt vọng, nhiều người đã học cách chấp nhận, yêu thương chính mình để có thêm sức mạnh yêu thương con.
Bởi trên hành trình chiến đấu với bệnh tật, bên cạnh y học và những phác đồ điều trị, sự đồng hành về tâm lý cũng là một “liều thuốc” đặc biệt, giúp người chăm sóc có thêm nghị lực để trở thành điểm tựa vững chắc nhất cho con.
Và khi người lớn vững vàng hơn, những đứa trẻ cũng sẽ có thêm niềm tin, hy vọng để kiên cường bước tiếp trên hành trình giành lại sự sống.
Quang Hải
Bài viết liên quan
Tổng kết dự án “Đồng hành cùng con”: Vững vàng đồng hành, nuôi dưỡng hy vọng
29 Tháng Sáu, 2026Sau 8 buổi đồng hành, chiều 26/6/2026 dự án hỗ trợ tâm lý – xã hội “Đồng hành cùng con” đã khép lại với nhiều dấu ấn ý nghĩa. Không…
“Cha mẹ ổn, con sẽ khá hơn” – Khi sự vững vàng của người lớn trở thành liều thuốc tinh thần cho những chiến binh nhí
24 Tháng Sáu, 2026Nằm trong kế hoạch triển khai dự án hỗ trợ tâm lý – xã hội “Đồng hành cùng con” dành cho người chăm sóc bệnh nhi ung thư máu tại…




