“Trong mắt tôi, bác sĩ là…”
Có người gọi đó là ân nhân. Có người xem đó là điểm tựa. Có em nhỏ lại tin rằng bác sĩ là siêu nhân không mặc áo choàng…
Mỗi ngày, tại Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương là hàng trăm cuộc gặp gỡ giữa các bác sĩ và người bệnh.
Mỗi cuộc gặp gỡ đều bắt đầu từ mong chờ, đi qua lo lắng, để giữ lại hy vọng…
Sau tất cả, điều đọng lại trong ký ức người bệnh thường không chỉ là những thuật ngữ y khoa hay phác đồ điều trị.
Đó có thể là một ánh mắt động viên, một lời nói bình tĩnh giữa lúc hoang mang, một cái gật đầu khích lệ, hay đơn giản là một cái nắm tay đủ ấm để người bệnh thấy mình không đơn độc…
Biết ơn bao nhiêu cho đủ trước những người thầy thuốc thầm lặng, ngày ngày bền bỉ với nhiệm vụ chăm sóc và gìn giữ sự sống, vì sức khỏe nhân dân, vì sức khỏe dòng máu Việt…
Bài viết này ghi lại những tình cảm chân thành nhất, những lời tri ân giản dị nhất từ người bệnh và người nhà người bệnh gửi tới các bác sĩ, nhân viên y tế đang công tác tại Viện.
Tất cả đều là cảm xúc thật để tôn vinh một nghề cao quý, bằng chính sự ghi nhớ từ những trái tim đã từng được chở che.
Cô Vũ Thị Yến, người bệnh điều trị tại Khoa Bệnh máu tổng hợp xúc động nhớ lại những hành động quan tâm ấm áp, ân cần của các bác sĩ ngay từ khi mới nhập Viện.
“Đó là những cử chỉ rất nhỏ, lần nào lấy ven các bạn ấy cũng hỏi bác Yến có đau không? Bác chịu khó một lát nhé…”, cô Yến xúc động kể.
Cô Yến chia sẻ, trên hành trình điều trị, sự lạc quan của mình không chỉ đến từ ý chí cá nhân, mà còn từ nụ cười và sự tận tình của các bác sĩ, điều dưỡng.
“Chúng tôi vẫn nói với nhau là mình may mắn khi được điều trị ở đây. Các bác sĩ và y tá rất hiểu và thông cảm cho người bệnh, họ như thấu hiểu nỗi đau chúng tôi đang phải chịu đựng và luôn mang tới cho chúng tôi một nguồn năng lượng tích cực”, cô Yến nói.
Lời cảm ơn không biết bày tỏ thế nào cho đủ, cô Yến đã chọn cách riêng của mình, viết một bài thơ tặng những người thầy thuốc với trái tim bao la, rộng lớn.
Những dòng cảm xúc này được cô Yến viết sau khi trải qua một cơn đau lúc nửa đêm, được sự chăm sóc tận tình của các bác sĩ, khi cơn đau dịu lại, “đứa con tinh thần” của cô Yến đã được ra đời – Bài thơ mang tên “Thiên thần áo trắng”. Trong thơ, cô Yến viết:
Những thiên thần áo trắng
Vô tư và trong sáng
Một đời vì bệnh nhân
Những cử chỉ ân cần
Những nụ cười nhân ái
Sẽ còn lại mãi mãi
THẦY THUỐC NHƯ MẸ HIỀN!

Cô Vũ Thị Yến rạng rỡ bên cạnh các bác sĩ của Khoa Bệnh máu tổng hợp.
Trên hành trình điều trị căn bệnh ung thư hạch, cô bé Chu Ánh Tuyết luôn nhắc đến các bác sĩ tại Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương bằng một sự tin tưởng đặc biệt.
Với Tuyết, bác sĩ không phải là những người nói những điều quá lớn lao.
Chỉ là những lời nhắc rất quen thuộc: “Tuyết nhớ ăn đúng giờ nhé”, “Phải nghỉ ngơi đầy đủ”, “Cố thêm một chút thôi”. Chính những câu nói giản dị ấy lại khiến em tin rằng mình sẽ sớm khỏe lại, sẽ có ngày được ra viện.
Ở tuổi còn rất nhỏ, Tuyết khiến nhiều người bất ngờ bởi sự lạc quan và mạnh mẽ. Em luôn giữ cho mình một nụ cười nhẹ nhàng, đến mức người nhà nhiều khi được chính em trấn an ngược lại. Các bác sĩ điều trị cho biết, mỗi lần vào phòng bệnh, thấy Tuyết bình thản và hợp tác, họ cũng cảm thấy yên tâm hơn.
Có lẽ bởi tâm hồn nhạy cảm và giàu cảm xúc, Tuyết chọn cách gửi lời cảm ơn qua những bức tranh. Em vẽ những ước mơ rất giản dị: một ngày khỏe mạnh để được vui chơi, được đến trường như bạn bè cùng trang lứa. Và trong nhiều bức tranh ấy, thấp thoáng hình ảnh những chiếc áo blouse trắng, những người đã ở bên em suốt quãng thời gian điều trị.
Những nét vẽ hồn nhiên, trong trẻo của Tuyết tạo nên một thế giới yên bình, nơi bệnh tật dường như được đẩy lùi bởi tình yêu thương và niềm tin.
Trong mắt cô bé ấy, bác sĩ là điểm tựa để mỗi ngày điều trị không còn quá đáng sợ, và ước mơ trở lại lớp học trở nên gần hơn một chút.

Họa sĩ nhí Chu Ánh Tuyết đầy lạc quan bên các tác phẩm của mình.

Chu Ánh Tuyết tặng Phó Chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân bức vẽ anh Vũ Quốc Cường (người mở quán cơm thiện nguyện hỗ trợ người nghèo, phục vụ tuyến đầu chống dịch và đã qua đời do nhiễm Covid-19).
Có lẽ, không lời tri ân nào đủ đầy để nói hết công việc thầm lặng của những người thầy thuốc.
Nhưng qua từng câu chuyện, từng dòng cảm xúc, qua nét chữ run run của người bệnh, qua những bức tranh hồn nhiên của một cô bé đang chống chọi với bệnh tật, hình ảnh người bác sĩ hiện lên thật giản dị mà sâu sắc…
Họ không tự nhận mình là anh hùng. Họ chỉ lặng lẽ làm công việc của mình, khám bệnh, kê đơn, theo dõi từng chỉ số, trực những đêm dài…
Thế nhưng, trong ký ức của người bệnh, họ lại là điểm tựa, là niềm tin, là người giữ lại hy vọng trong những ngày tưởng như mong manh nhất.
“Trong mắt tôi, bác sĩ là…”
Mỗi người có một cách gọi khác nhau. Nhưng tựu trung lại, đó là sự biết ơn, thứ cảm xúc được hình thành từ những điều rất nhỏ, rất đời thường, nhưng đủ sức nâng đỡ một con người đi qua bệnh tật.
Và có lẽ, đó cũng chính là giá trị lớn nhất của nghề y: không chỉ chữa lành cơ thể, mà còn giữ gìn niềm tin cho con người.
Quang Hải
Bài viết liên quan
Viện đón nhận tình cảm của nhiều đơn vị nhân Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2
26 Tháng Hai, 2026Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2 hàng năm là dịp để tri ân những Thầy thuốc luôn hết lòng vì người bệnh, chăm sóc sức khỏe cho nhân và cùng…
Bộ trưởng Đào Hồng Lan gửi thư chúc mừng các thầy thuốc, cán bộ, công chức, viên chức, người lao động ngành Y tế
26 Tháng Hai, 2026Nhân kỷ niệm 71 năm Ngày Thầy thuốc Việt Nam, Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Y tế Đào Hồng Lan đã có thư gửi…




